Truyện Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư Tác giả: Cơ Thuỷ Linh. Tình trạng: Hoàn thành. Mới nhất: Chương 571: Đại kết cục. 08/07/2021 18140
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Chương 466 - Có Người Hạ Độc Thủ Hừ, làm ta tức chết rồi ! Mái tóc đã hoa râm, cha Lâm Hiên xem ra già như đã bảy tám chục tuổi, cầm tập tài liệu do thám tử tư theo dõi vừa đưa tới, ra sức nện vào trên mặt bàn. Mẹ Lâm sau khi nhặt ảnh chụp cùng tài liệu ở trên mặt đất lên lại càng tức giận đến phát điên: Dựa vào cái gì?
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Chương 387 - Cho Anh Cơ Hội Hay Không? Cái gì Bùi Tạp Tư cũng không biết, anh tiếp tục trấn an cô vợ đơn thuần của mình. Được, được, đừng mãi nghi thần nghi quỷ nữa, như vậy sẽ làm cho Bảo Bảo của chúng ta sẽ rất lo lắng, ảnh hưởng tới tâm tình của con!
Một bộ truyện khá mặn nồng và đầy cảm xúc. Mang đến cho người đọc những cảm xúc chân thực. Vì sinh mạng của cha, cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế. Với kế hoạch 'chứng cớ xử nữ' cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị. Hôn nhân bất chấp, yêu thương chồng chất bởi vì ký ức năm xưa.
Truyện Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Chương 381: Lẳng lơ dưới váy /563Go Chương SauChương Tiếp Màu Nền:-Chọn-Mặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ốMàu tối Font chữ:-Chọn-Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArial Chiều cao dòng:-Chọn-100%120%140%160%180%200%
. Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Tác giảCơ Thủy Linh Thể loạiNgôn Tình, Đô Thị, Sắc Trạng tháiFull nghe truyện audio 18+ tại đây Giới Thiệu Truyện Nội Dung Truyện – Vì sinh mạng của cha, cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế. Với kế hoạch chứng cớ xử nữ’ cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị. Hôn nhân bất chấp, yêu thương chồng chất bởi vì ký ức năm xưa. Đến với nhau chỉ vì đôi bên có lợi, liệu mối tình này có được bền lâu?! – Đáng ra cô không nên cảm thấy đau lòng mới đúng. Hay do cô quá ngu ngốc. Vẫn biết kết cục là thế , nhưng cứ trơ mắt nhảy vào vòng xoáy. Mặc cho cơn đau tiếp tục tàn phá cơ thể của mình, lại không biết làm cách nào để thoát khỏi nó. “Tình đầu như nước trà đầu tiên , chỉ để ngửi , để tận hưởng tất cả mùi thơm của nó và nhớ mãi. Nên ít ai thích thưởng thức nước trà đầu , vì nó đắng , chát , lại lẫn tạp chất”. Cô cần chọn bến đỗ kế tiếp, để đi đến con đường hạnh phúc, hay vẫn cố sức hàn gắn đau khổ , giày vò khi xưa?! Mời các bạn cùng đón đọc truyện! Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư trích đoạn đầu Ánh trăng ngoài cửa sổ uốn lượn như mặt nước chiếu nghiêng xuống một căn phòng đen tối , làm nổi bật sự mê muội , hình ảnh hỗn độn ở trên giườnglà một màn kích tình không ngừng dây dưa được phản chiếu ngược lại ở bề mặt bức tường . Tiếng thở gấp cùng thanh âm yêu kiều đến động lòng người , khiến cho không khí trong phòng càng thêm mờ ám Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư
"Chào thầy , thầy khỏe chứ . Xin hỏi hôm nay Lạc Dật không có đi học hay sao ?!" Sau khi tan học , Vũ Nghê dẫn Hoan Hoan đi vào lớp , lễ phép hỏi thăm giáo viên chủ nhiệm Còn chưa tới giờ tan học , cô đã đứng chờ bên ngoài . Nhưng là sau giờ tan trường , cô chỉ thấy mình Hoan Hoan , còn nghe được việc Lạc Dật hôm nay không có tới lớp , về phần tại sao cô cũng không rõGiáo viên chủ nhiệm vừa nghe có phụ huynh đến tìm Lạc Dật , phản ứng đầu tiên chính là —— nhìn về phía Hoan Hoan , cúi người xuống hỏi thăm "Hoan Hoan , có phải là do Lạc Dật bắt nạt con ?!" Tội nghiệp , thằng bé Lạc Dật này , chắc là hay bị mắng vốn lắm đây "Dạ không . Thầy à , thầy đừng hiểu lầm , Lạc Dật không có bắt nạt con đâu !" Phó Hoan Hoan lập tức khoát tay viên đứng lên , có chút bối rối quay sang phụ huynh Hoan Hoan . Sau khi nhìn kỹ , mới phát hiện rằng , người phụ nữ này trông thật giống với Lạc Dật Hơn nữa , còn rất quen mặt , hình như là đã gặp ở đâu . Càng nhìn càng nghi ngờ , miệng của giáo viên chủ nhiệm từ từ há to "A , cô chính là phát thanh viên Phó Vũ Nghê ?!"Vì khi quay hình phải trang điểm rất dày , thế nhưng vẻ đẹp tự nhiên bên ngoài so với tivi chẳng khác là bao . Vũ Nghê nhẹ nhàng gật đầu , tiếp tục hỏi thăm "Vâng , chào thầy , có thể cho tôi hỏi chút , Lạc Dật hôm nay không có đi học sao ?!""Lạc Dật ?! Sáng sớm hôm nay , ba của thằng bé đã gọi điện tới , bảo rằng phải đưa thằng bé đến thành phố khác , cho nên đã nhờ người tới đây làm thủ tục chuyển trường !""Chuyển trường ?! Dọn đi nơi khác ?!" Vũ Nghê bối rối , nhất thời không tin , lắc đầu liên tục "Đúng vậy , Lạc Dật chuyển đi tôi cũng rất buồn . Mặc dù thằng bé thường hay quậy phá , nhưng bù lại nó rất thông minh , được nhiều người trong trường yêu thích , đồng thời còn đáng yêu vô cùng . . . . . ."Lời nói của giáo viên , Vũ Nghê đều không nghe được , cũng quên mất là mình đưa Hoan Hoan về nhà thế nào . Cô vô thức đi tới chi nhánh phía bắc tập đoàn Lạc thị "Thật xin lỗi . Nếu như không có hẹn trước , cô không thể gặp tổng giám đốc chúng tôi !" Tiếp tân ngăn cản Vũ NghêVũ Nghê đẩy cánh tay tiếp tân ra , ánh mắt lạnh lùng mà nói "Tôi tới tìm tổng giám đốc của các người , việc gì phải hẹn trước !"Cô gái tiếp tân bị người phụ nữ xinh đẹp đang khoác trên người chiếc váy thương hiệu Chanel làm cho khiếp sợ , ánh mắt run rẩy không biết nhìn đi nơi nào . Đối mặt với vẻ đẹp khí chất như vậy , thật làm người ta cảm thấy xấu hổ . Tổng giám đốc của bọn họ thảo nào không thể bỏ qua người phụ nữ này Đang lúc tiếp tân còn đang chần chừ , Vũ Nghê đã lướt qua , chạy thẳng tới thang máy dành riêng cho tổng giám đốc’ ——Khi ra khỏi thang máy , vừa đúng thư ký không có ở đây , cô trực tiếp chạy tới phòng làm việc tổng giám đốc’ . Không cần phải lịch sự gõ cửa , cô xông thẳng vào trong ——"Lạc Ngạo Thực , anh thật hèn hạ . Trả Lạc Dật lại cho em !" Vũ Nghê vừa vào cửa đã hô toHai vị chủ quản ngồi đối diện phòng làm việc ngạc nhiên nhìn về phía người đi tới ——Trời ạ , thậm chí còn có người dám gọi thẳng họ tên tổng giám đốc bọn họ , hơn nữa giọng nói tương đối hung hăng , khiến bọn họ cũng trở nên lúng túng ~~Lạc Ngạo Thực mặt không biến sắc , quay sang hai vị quản lý cao cấp "Được rồi , các người tiếp tục công việc đi !"Hai vị quản lý vừa nghe ra lệnh , lập tức bước khỏi căn phòng . Bọn họ chẳng qua chỉ là nhân viên , nào dám nhìn đến người phụ nữ đang dám vô lễ với tổng giám đốc của mình Nhìn người khác đã đi khỏi , Vũ Nghê mặt lạnh từng bước đi về phía anh . Tiếng cạch ~~ cạch ~~ cạch ~~’ của giày cao gót vang lên trong phòng làm việc .Lạc Ngạo Thực vẫn vô tình ngồi trên ghế da , nhẹ nhàng phủi phủi quần áo của mình , xem như không có xảy ra chuyện gì "Thằng bé đâu rồi ?! Anh trả Lạc Dật lại cho em !" Cô đi tới bàn làm việc , chất vấn anhAnh không có đáp trả , chỉ chậm rãi lấy ra một điếu xì gà , sau đó thản nhiên châm ngòi ——Nhìn động tác thong thả của anh , khiến cô tức giận bước tới , nhanh chóng giựt điếu xì gà trong tay , sau đó ném vào thùng rác "Lạc Ngạo Thực , dù anh cho rằng em luôn vụng về , cũng không nhất thiết phải giấu thằng bé như thế ?! Có thể ngồi ở đây nhàn hạ phe phẩy khói thuốc , anh đúng là con người nham hiểm !"Lạc Ngạo Thực lắc lắc que diêm trong tay , sau đó liền dập tắt "Về phần Lạc Dật , bây giờ anh không thể giao cho em !" Anh liếc nhìn khuôn mặt tức giận của cô , giọng nói tỏ ra bình thản "Tại sao không thể , tại sao ?!" Ánh mắt cô trở nên ửng đỏ , không phải bởi vì giận anh . Cô làm sao có thể vô dụng như vậy , làm sao không thể chăm sóc Lạc Dật , chẳng lẽ anh ta không thể một lần tin tưởng mình sao ?! Đã lâu không gặp được con , cứ ngỡ hôm nay sẽ đón thằng bé trở về , rốt cuộc là tại vì sao ?! Lạc Dật biến mất , khiến cô vô cùng hụt hẫng !Sáu năm trước , cô từ trên bàn mổ tỉnh dậy , chỉ muốn nhanh chóng thấy mặt đứa bé . Cuối cùng nhận được tin xấu , khác nào ông trời đang giày vò mình !"Đừng hỏi anh tại sao , anh không muốn giải thích !" Giọng nói đầy lạnh lùng , vờ như không thấy cô đang đau khổ . "Nói ra nguyên nhân , em lại cảm thấy mất mặt !"Vũ Nghê nghiêng đầu , hốc mắt chớm đỏ nhìn anh thật lâu , cuối cùng nở lên nụ cười mỉa mai "Anh muốn ám chỉ việc em ở cùng Lâm Hiên ?! Vậy thì thế nào ?! Bất kể anh nói thế nào , em vẫn là mẹ thằng bé , là chính em sinh ra nó !""Không cần nhắc tới điểm này !" Lạc Ngạo Thực cầm bản văn kiện trên mặt bàn tiện tay ném xuống , những tờ giấy A4 theo đó mà rơi tung tóe . Anh từ trên ghế đứng dậy , dùng sức nhìn vào gương mặt Vũ Nghê . Ánh mắt trở nên đe dọa , như thể muốn cho cô biết , nếu cô cứ thuật lại câu chuyện năm xưa , anh sẽ tự mình xé nát cô ra ."Anh cho rằng là em muốn sao ?! Không phải do anh đề cập trước ?!" Đôi tay cô nắm chặt , nhìn thẳng vào ánh mắt của anh "Anh không có quyền nổi giận với em . Là em tới đây để đòi con trai mình về !"Lạc Ngạo Thực nặng nề thở dài , quay mặt ngó ngoài cửa sổ "Anh lặp lại lần nữa . Lạc Dật không thể giao cho em !" "Lạc Ngạo Thực , nếu anh không giao thằng bé cho em , em sẽ đến tòa án nhờ xét xử . Em bây giờ địa vị xã hội có đủ , năng lực nuôi dưỡng thằng bé , tuyệt đối không thể thua anh . Đứa bé vẫn còn tồn tại , bản thân anh luôn giấu giếm em ~ Chỉ bằng một điều kiện này , thiết nghĩ quan toà cũng sẽ xử quyền nuôi con cho em !" Cô tỉnh táo nói xong , lại tiếp tục nhấn mạnh "Chính vì sợ tổn thương thằng bé , cho nên em muốn chúng ta cùng nhau thỏa thuận . Nhưng nếu như anh kiên quyết , em nhất định sẽ khởi tố anh !"
Vì sinh mạng của cha mình, cô đành phải khuất phục trước âm mưu của người mẹ kế. Với kê hoạch "chứng cớ xử nữ" cô đã được gả cho tổng giám đốc của tập đoàn Lạc Thị. Hôn nhân bất chấp, yêu thương chồng chất bởi vì ký ức năm xưa. Đến với nhau chỉ vì lợi ích đôi bên, liệu tình yêu có được bên lâu? Đáng lẽ ra cô nên cảm thấy đau lòng mới đúng. Bởi vì kết cục chỉ có thế, nhưng vẫn cứ cố nhảy vào. Mặc cho đau đớn tàn phá cơ thể mình, lại không biết cách nào thoát khỏi nó. Cô cần tìm bến đỗ kế tiếp, để tìm con đường hạnh phúc, hay vẫn cố hàn gắn đau khổ, giày vò khu xưa? Mời các bạn lắng nghe câu chuyện. Lưu ý Bạn có thể vừa nghe vừa bình luận đánh giá truyện mà không làm gián đoạn âm thanh
Đánh giá từ 645 lượt Truyện Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư là một truyện mới được giới thiệu đến với bạn đọc trên trang đọc truyện online, câu chuyện khá thú vị và hấp dẫn, vừa có chút bá đạo, phúc hắc lại có cả những thăng trầm trong tình yêu. Truyện ngôn tình này khiến độc giả có chút xao lòng lại mang theo chút giải trí đang như những truyện ngôn tình khác viết về chuyện tình yêu tổng tài mang theo vui buồn như truyện 365 ngày hôn nhân, Hợp đồng hôn nhân 100 ngày, hai nhân vật chính chính là “anh không tình tôi không nguyện” liền như thế bị ép lấy nhau. Nhưng ở đây, không có cái gọi là hợp đồng hữu danh vô thực mà là ép buộc theo nghĩa chính nhân không tồn tại tình yêu... liệu có sự hạnh phúc. Cuộc sống của cô sẽ như thế nào sau tất cả những gì đã và đang xảy ra? Cô cố gắng để duy trì cuộc hôn nhân này, và âm thầm tìm cách lấy lại những thứ thuộc về mình. Nhưng nói nào ngay, con người chìm trong thù hận quanh năm rất dễ mệt mõi, cô sẽ cứ thế đau khổ, dày vò nhau hay gắn thêm một bước nữa để cùng nhau hóa giản nan kham?Câu trả lời sẽ được hé mở qua từng chương truyện “Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư” của tác giả Cơ Thủy Linh – ngòi bút khá mặn nồng và đầy xúc cảm trong thể loại này. Mời các bạn theo dõi và cùng trải qua những sóng gió và thử thách trong tình yêu cũng như đời sống hôn nhân nhé!
tổng giám đốc anh thật là hư